"Thất bại là mẹ thành công" hay "thất bại là kẻ thù thành công"?

Vào ngày thi thăng đai chiến đấu tại Quận 10 nhằm ngày 23/08/2026 vừa qua, em đã trải qua một trận đấu với rất nhiều cảm xúc lẫn lộn và nhận ra vô số điều giá trị cho bản thân.

Kỳ thi thăng đai chiến đấu tháng 8/2026

Kỳ thi lần này không chỉ là một thử thách về kỹ thuật hay thể lực, mà còn là một tấm gương phản chiếu rõ nét những sai sót, khuyết điểm mà em cần phải nghiêm túc khắc phục để có thể trưởng thành hơn trên con đường võ thuật.

Ngay từ khoảnh khắc bước vào sân đấu và chuẩn bị gọi tên, em đã nhận ra tâm lý của mình hoàn toàn chưa được chuẩn bị tốt. Sự hồi hộp cùng không khí căng thẳng của buổi thi đã khiến em bị áp lực. Bên cạnh đó, chấn thương cổ chân chưa hồi phục hoàn toàn cũng trở thành một rào cản tâm lý vô cùng lớn. Sự lo ngại chấn thương tái phát làm em chùn bước, không dám bung hết 100% sức lực lẫn sự linh hoạt vốn có của mình.

Khi hiệu lệnh Hajime bắt đầu trận đấu vang lên, tâm trí em dường như rơi vào trạng thái hoàn toàn trống rỗng. Những bài học, những chiến thuật và đòn thế mà thầy đã tỉ mỉ chỉ dạy hàng ngày trên lớp đều bay biến mất. Thay vì làm chủ trận đấu bằng một cái đầu lạnh và sự chủ động, em lại thi đấu trong sự hoang mang. Trong đầu em lúc đó liên tục xuất hiện nỗi sợ về cổ chân, khiến từng nhịp di chuyển, từng đòn phản công đều mang tâm lý vừa đánh vừa lo lắng.

Kết quả trận đấu, em may mắn giành được 2 điểm Ippon. Tuy nhiên, khi rời thảm đấu, trong lòng em lại không hề có một chút cảm giác vui chiến thắng. Em tự cảm nhận rằng hôm đó mình đã thi đấu rất tệ. Hai điểm số ấy hoàn toàn dựa vào phản xạ bản năng bộc phát chứ không phải là thành quả của lối đánh có tư duy, sự điềm tĩnh và kỹ thuật bài bản mà em đã rèn luyện. Em đã để mất đi sự bình tĩnh - thứ vũ khí quan trọng nhất của một võ sĩ khi bước lên sàn đấu.

Dù vậy, em hiểu rằng bản thân không thể lấy lý do chấn thương hay nỗi sợ hãi ra để né tránh trách nhiệm về phong độ của mình. Võ thuật dạy em cách đối mặt với thực tại chứ không phải đổ lỗi. Chiến đấu trong sự sợ hãi của bản thân mới là thất bại lớn nhất, chứ không phải là một kết quả trên bảng điểm.

Bên cạnh đó, em xin gửi lời cảm ơn chân thành đến thầy Hưng và thầy Hiếu, những người đã luôn tận tụy hướng dẫn, chỉ bảo cho em từng đòn thế, cũng như các đồng đội đã luôn ở bên cạnh tiếp sức và cổ vũ em trong suốt thời gian qua. Sự kỳ vọng và đồng hành của mọi người chính là động lực lớn nhất để em nhìn nhận lại mình và nỗ lực hoàn thiện bản thân từng ngày.

Ông bà ta dạy "Thất bại là mẹ thành công". Kỳ đi lần này chính là một gáo nước lạnh giúp em thức tỉnh. Ngay từ lúc này, em cần phải thay đổi bản thân một cách nghiêm túc. Em sẽ tập trung phục hồi chấn thương cổ chân bài bản, đồng thời rèn luyện cho mình một tâm lý chiến đấu kiên cường, sự điềm tĩnh trước mọi áp lực. Em tin rằng những vấp ngã ngày hôm nay sẽ là nền tảng vững chắc để em tiến xa hơn và thể hiện một bản lĩnh hoàn toàn khác trong những lần bước lên thảm đấu tiếp theo.

Lời bình của thầy Cao Trung Hiếu - sáng lập Judo Khỏe: Ông bà ta dạy "Thất bại là mẹ thành công" là lời động viên tinh thần không bỏ cuộc. Nói đầy đủ và đúng hơn "Thất bại là mẹ thành công chỉ khi sau thất bại ta đứng dậy được, rút bài học kinh nghiệm để trưởng thành hơn, không lập lại thất bại và thành công hơn. Còn nếu sau thất bại ta bỏ cuộc, trốn chạy hoặc không đứng dậy được, tiếp tục lập lại sai lầm để tiếp tục thất bại thì lúc này thất bại là kẻ thù của thành công" vậy. Do đó, việc học tập đúng phương pháp để quản lý được thất bại rất là quan trọng, có phương pháp đúng giúp vững vàng trên con đường phát triển bản thân.

Bài viết của võ sinh Nguyễn Phú Khang - đang mang đai Cam.


top
Contact Me on Zalo
0775.086.612