Rút ra bài học sau thi lên đai Judo tháng 8/26 của Quốc Bảo

Lời bình: Hiểu rõ được chính mình là bước quan trọng nhất để ra đời có được cuộc sống bình an. "Ai nên khôn không khốn một lần", thậm chí khốn nhiều lần, cái khác nhau giữa người thành công và thất bại đó là người thành công biết cách đứng dậy mạnh mẽ hơn, bình tĩnh hơn, người thất bại thì cứ lập đi lập lại một sai lầm nhưng luôn tự cao tự mãn xem mình là trung tâm của vũ trụ.

Rút ra bài học sau thi lên đai Judo tháng 8/2026 của Quốc Bảo

Trong kỳ thi lên đai Judo lần này, em nhận ra bản thân vẫn còn rất nhiều thiếu sót cần khắc phục. Bên cạnh những hạn chế về kỹ thuật, điều khiến em trăn trở nhất chính là "sức mạnh nội tại" - hay nói cách khác, tinh thần của em vẫn chưa đủ vững vàng. Chính sự thiếu ổn định ấy đã khiến em mất kiểm soát và liên tiếp mắc phải những sai lầm đáng tiếc trong trận đấu.

Nhìn lại chặng đường vừa qua, em nhận ra đây không phải lần đầu mình gặp phải trở ngại về tâm lý. Ngay trong lần đầu tiên bước lên thảm đấu ở kỳ Shiai trước, em đã bị choáng ngợp và hồi hộp khi phải đối đầu với một đối thủ có thể hình vượt trội. Sự hoảng loạn khiến em đánh mất sự tỉnh táo, dẫn đến một quyết định sai lầm: bung hết sức khi đối phương đang ở thế thủ dưới sàn - điều mà trong trạng thái bình thường, em chắc chắn sẽ không làm. Hậu quả là em phải nhận trận thua đầu tiên.

Dù sau đó em đã lấy lại bình tĩnh và hoàn thành tốt những trận đấu còn lại, chính kết quả gỡ gạc ấy lại vô tình khiến em chủ quan. Em đã quên đi trận thua đầu tiên, hay đúng hơn, em đã lựa chọn né tránh vấn đề cốt lõi: tinh thần của mình chưa thực sự vững vàng. Thay vì đối diện và tìm cách rèn luyện để khắc phục, em đã tự cho rằng mình có thể vượt qua nó. Và rồi, vì không giải quyết tận gốc vấn đề, em đã phải trả giá trong kỳ thi lần này.

Thất bại lần này thực sự là một đòn đánh mạnh vào em, nhất là khi trước đó em đã được các thầy hướng dẫn và chuẩn bị kỹ lưỡng hơn rất nhiều. Thế nhưng, em lại để thua cả hai trận.

Ở trận đấu đầu tiên, em bước lên thảm với một sự tự tin thái quá, thậm chí có phần chủ quan và ảo tưởng về năng lực của bản thân. Em quên mất rằng điều các thầy luôn nhắc nhở không chỉ là phải tự tin khi thi đấu, mà sự tự tin ấy phải đi cùng với sự điềm tĩnh. Chỉ khi giữ được sự bình tĩnh, mình mới có thể phát huy trọn vẹn những gì đã được học và chuẩn bị. Em cứ ngỡ rằng mình đã thực sự thấu hiểu điều đó, cho đến khi tiếng hô "Ippon" của trọng tài vang lên dành cho đối thủ.

Sau thất bại ấy, em lại nhanh chóng lấy lại bình tĩnh - một kịch bản gần như lặp lại hoàn toàn so với kỳ thi trước. Nhưng khi trở và suy nghĩ kỹ hơn, em mới nhận ra đây là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thiếu nhất quán trong tinh thần của mình: em chỉ thực sự tỉnh táo sau khi đã nếm trải thất bại. Nhưng một người thi đấu không thể chỉ bình tĩnh sau khi đã thua; sự tỉnh táo phải xuất hiện ngay từ giây phút bước lên thảm và được duy trì cho đến khi trận đấu thực sự kết thúc.

Vì chưa khắc phục được điểm yếu ấy, em tiếp tục mắc sai lầm trong trận đấu thứ hai. Dù các thầy luôn nhắc nhở phải giữ chặt đối thủ và duy trì kỹ thuật đè (Osaekomi) cho đến khi nghe chính xác hiệu lệnh "Matte" của trọng tài, em lại buông lỏng thế trận chỉ vì nghe loáng thoáng tiếng "Ippon" từ phía khán đài và tưởng rằng mình đã giành chiến thắng.

Hai lần "tưởng rằng" tai hại trong cùng một kỳ thi - một lần tưởng rằng mình đang ở thế trên cơ đối thủ, và một lần tưởng rằng mình đã giành chiến thắng - đã giúp em nhìn thấy rất rõ lỗ hổng trong tâm lý của chính mình. Em nhận ra rằng điều đáng sợ nhất trên thảm đấu không phải lúc nào cũng là đối thủ trước mặt, mà đôi khi chính là sự chủ quan và mất tập trung của bản thân.

Cuối buổi, thầy đã dạy em một bài học mà có lẽ em sẽ còn ghi nhớ rất lâu: "Đừng bao giờ lơ là trước khi thực sự chạm đến vạch đích. Khi mục tiêu vẫn chưa hoàn thành, sự tập trung phải được giữ vững cho đến những giây cuối cùng. Chỉ một khoảnh khắc chủ quan cũng có thể thay đổi hoàn toàn kết quả của cả trận đấu".

Thực sự, em rất buồn vì kết quả lần này không như những gì mình kỳ vọng. Nhưng khi bình tâm nhìn lại, em lại cảm thấy biết ơn thất bại này. Bởi nếu không thất bại, có lẽ em vẫn chưa đủ tỉnh táo để nhận ra mình đang đứng ở đâu, còn thiếu điều gì và cần phải thay đổi như thế nào. Thất bại lần này không lấy đi của em điều gì, mà ngược lại, nó cho em một bài học quý giá và một cơ hội để nhìn thẳng vào những điểm yếu mà trước đây em từng cố tình né tránh.

Em sẽ không để hai trận thua này trở thành lý do khiến mình gục ngã. Ngược lại, em sẽ biến chúng thành động lực để tiếp tục rèn luyện, không chỉ về kỹ thuật mà còn về bản lĩnh và tinh thần. Bởi như các thầy vẫn luôn dạy: "Ngã bảy lần, đứng dậy tám lần".

Có thể hôm nay em chưa phải là phiên bản tốt nhất của mình. Nhưng em tin rằng, nếu đủ kiên trì để đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, đủ tỉnh táo để nhìn nhận những thiếu sót và đủ quyết tâm để sửa chữa chúng, thì mỗi thất bại đều sẽ trở thành một bước tiến. Em sẽ tiếp tục tôi luyện bản thân, xây dựng một tinh thần thép và hoàn thiện mình từng ngày  để ở lần bước lên thảm tiếp theo, em không chỉ thi đấu bằng kỹ thuật, mà còn bằng một tinh thần thực sự vững vàng.

Lời bình của thầy Cao Trung Hiếu - sáng lập Judo Khỏe: Bài viết thể hiện sự nhìn nhận sâu sắc từ chính mình của học trò Quốc Bảo. Hiểu rõ được chính mình là bước quan trọng nhất để ra đời có được cuộc sống bình an. "Ai nên khôn không khốn một lần", thậm chí khốn nhiều lần, cái khác nhau giữa người thành công và thất bại đó là người thành công biết cách đứng dậy mạnh mẽ hơn, bình tĩnh hơn, người thất bại thì cứ lập đi lập lại một sai lầm nhưng luôn tự cao tự mãn xem mình là trung tâm của vũ trụ. Đôi khi, chính thất bại con mới được học nhiều đến như vậy, chứ không phải thành công mới có bài học.

Bài viết của võ sinh Trần Đình Quốc Bảo, đang mang sắc đai Cam.
TP HCM ngày 25/08/2026

Đọc thêm:


top
Contact Me on Zalo
0775.086.612