Văn hào John Steinbeck viết về trường Nhu Đạo Quang Trung

Năm 1965, Tổng thống Hoa Kỳ Lyndon B. Johnson đã đề nghị văn hào John Steinbeck đến thăm miền Nam Việt Nam và trực tiếp báo cáo với ông về các hoạt động của Hoa Kỳ tại đây.

Văn hào John Steinbeck viết về trường Nhu Đạo Quang Trung của thượng tọa Thích Tâm Giác

Ban đầu, Steinbeck khá ngần ngại trước lời đề nghị này. Tuy nhiên, khi nhật báo Newsday ở Long Island mời ông đi khắp Đông Nam Á với tư cách là phóng viên lưu động, ông đã nhận lời.

Vào thời điểm đó, hai người con trai của Steinbeck đều đang phục vụ trong quân đội. Từ tháng 12 năm 1966 đến tháng 5 năm 1967, ông đã viết 86 bài báo cho tờ Newsday.

Trong chuyến đi Việt Nam, John Steinbeck đã viết về trường Nhu đạo của Thượng tọa Thích Tâm Giác với đoạn ghi chép như sau:

"Có nhiều điều lạ lùng đến ngạc nhiên nơi Thượng tọa Thích Tâm Giác. Phật giáo là một tôn giáo của hòa bình, tránh những va chạm nơi trần thế, vậy mà Thượng tọa Thích Tâm Giác, sau nhiều năm sống tại Nhật Bản, lại là một giáo sư Nhu đạo tuyệt luân.

Ngài đã dạy từ 6.000 đến 8.000 võ sinh nam, nữ đạt cấp huyền đai. Hàng trăm thiếu nhi bắt đầu thụ huấn từ năm 8 tuổi và theo học tại đây vào mỗi buổi chiều.

Nếu Thượng tọa Thích Tâm Giác muốn quyền hành thì ngài đang nắm trong tay cả một đội ngũ tinh nhuệ, kỷ luật. Họ có thể chiếm chính quyền của một tỉnh mà không cần dùng đến vũ khí."

Thượng tọa Thích Tâm Giác và môn đồ võ Nhu Đạo

Qua một người bạn Việt Nam, Thượng tọa Thích Tâm Giác đã mời tôi đến dùng bữa cơm chiều và nhân dịp đó thăm trường Nhu đạo của ngài. Đó là những dãy nhà gạch rộng lớn, có mái che, diện tích tương đương một sân bóng rổ, bên trong trải thảm để luyện tập Nhu đạo.

Ngài là một vị Thượng tọa trông còn rất trẻ, đầu cạo nhẵn, gương mặt trầm lặng. Những bắp cơ nổi rõ ở cổ như những rễ cây. Đôi bàn tay ngài mềm mại như tay một thiếu phụ, còn dáng đi thì nhẹ nhàng, khoan thai như đang khiêu vũ. Ngài mặc áo dài, chân đi dép và nói với chúng tôi bằng tiếng Anh để bày tỏ sự hoan nghênh.

Trước tiên, chúng tôi đến sân tập của các em nhỏ khoảng 8, 9 và 10 tuổi. Chừng 300 em trai gái xếp thành hàng ngay ngắn. Các em ngồi xếp bằng trong yên lặng, chắp tay, nhắm mắt như đang cầu nguyện. Thượng tọa nói:

"Đó là lúc các em chuẩn bị ngồi thiền định để tự kiểm soát chính mình. Đây là điều rất cần thiết. Không một bắp thịt nào cử động. Các em hoàn toàn yên lặng và thư thái."

Tôi hỏi:
"Các em tập như vậy bao lâu?"

"Khoảng mười phút. Thiền định để kiểm soát tư tưởng trước khi kiểm soát thân thể."

"Ai đưa các em đến đây?"

"Các em tự đến, đôi khi cha mẹ đưa đến."

"Có phải đóng học phí không?"

"Có một khoản học phí rất nhẹ. Nếu gia đình quá nghèo thì được miễn phí."

Bỗng nhiên, một tiếng hô lớn từ hàng giáo sư vang lên. Các em đồng loạt cúi rạp người xuống thảm, trán chạm đất, hai bàn tay úp xuống sàn ở hai bên đầu. Sau một tiếng hô khác, một nửa số em quỳ xuống ở giữa, số còn lại dàn sang hai bên. Rồi thêm một tiếng hô nữa, các em lao về phía trước, lộn qua hàng người đang quỳ và tiếp đất xuống thảm bằng những cú ngã mạnh.

Các em đang tập kỹ thuật ngã để tận dụng sức nặng của thân thể mà lộn vòng an toàn. Các em bật dậy rất nhanh, lướt đi nhẹ nhàng như những cánh én lúc hoàng hôn. Từng làn sóng thiếu nhi nam, nữ nối tiếp nhau lao lên, ngã xuống, lộn vòng rồi đứng dậy. Nếu chỉ một em trong số đó phải giao đấu với tôi thì có lẽ toàn bộ xương trong người tôi cũng sẽ bị gãy.

Dịch từ bài viết: "Once in Vietnam.."
Nguồn bài viết: tại đây.


top
Contact Me on Zalo
0775.086.612