Đến xin học võ thì đàng hoàng, đi sao lại lặng lẽ?

Vấn đề này phản ánh một thực trạng phổ biến trong giao tiếp ứng xử, khi sự tôn trọng ban đầu (đàng hoàng, lễ phép) chuyển thành sự im lặng khó hiểu khi nghỉ học. Điều này thường xuất phát từ tâm lý ngại đối diện, xem việc học võ là "dịch vụ" mua đứt bán đoạn, hoặc thiếu kỹ năng ứng xử văn minh trong giáo dục và dĩ nhiên hậu quả của nó là sự ảnh hưởng đến con trẻ. Bởi vì con trẻ không chỉ học qua lời giảng dạy mà còn học được nhiều hơn trong chính tình huống thực tế từ cha mẹ, thầy cô.

Đến xin học võ thì đàng hoàng, đi sao lại lặng lẽ?

Trong môi trường giáo dục nói chung và võ thuật nói riêng, mối quan hệ giữa phụ huynh - võ sinh - người thầy luôn cần được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng và trách nhiệm. Thế nhưng, một thực trạng khá phổ biến hiện nay là: Khi mới đưa con em đến xin học võ, phụ huynh đến gặp thầy một cách đàng hoàng, lễ phép; nhưng khi các em nghỉ học, lại chọn cách im lặng, không một lời thông báo. Điều này đặt ra nhiều suy nghĩ về cách ứng xử và ý thức trong giáo dục.

Trước hết, việc phụ huynh đến xin cho con học võ với thái độ nghiêm túc, lễ phép là điều đáng trân trọng. Đó không chỉ thể hiện sự tôn trọng đối với người thầy mà còn là cách giáo dục con cái về lễ nghĩa ngay từ ban đầu. Võ đạo vốn đề cao chữ "Lễ" - lễ trong chào hỏi, lễ trong hành xử, và lễ trong cách đối nhân xử thế. Khi phụ huynh làm gương tốt, các em cũng sẽ học được tinh thần đó, từ đó hình thành nhân cách đúng đắn.

Tuy nhiên, sự thiếu nhất quán lại bộc lộ khi các em nghỉ học. Nhiều phụ huynh không thông báo, không một lời trao đổi, cứ lặng lẽ cho con nghỉ. Điều này tưởng chừng nhỏ nhưng lại thể hiện sự thiếu tôn trọng đối với người thầy và môi trường giáo dục. Người thầy không chỉ là người dạy kỹ thuật, rèn luyện tính cách của các con mà còn dành thời gian, tâm huyết để theo dõi, rèn luyện từng võ sinh. Việc một em đột ngột nghỉ học mà không rõ lý do khiến Thầy không khỏi băn khoăn, thậm chí lo lắng.

Hơn thế, sự im lặng ấy còn ảnh hưởng đến chính các em võ sinh. Các em sẽ học được gì khi người lớn chọn cách "không nói gì"? Đó có thể là sự né tránh, thiếu trách nhiệm trong giao tiếp. Trong khi đó, võ đạo dạy con người phải rõ ràng, thẳng thắn và có trách nhiệm với quyết định của mình. Nếu nghỉ học vì lý do chính đáng, chỉ cần một lời thông báo, một sự trao đổi ngắn gọn cũng đã thể hiện được sự văn minh và tôn trọng.

Xét cho cùng, việc bắt đầu và kết thúc một quá trình học tập đều cần sự trọn vẹn. Đã "đến xin" thì khi "rời đi" cũng nên có lời. Đó không chỉ là phép lịch sự tối thiểu mà còn là bài học đạo đức sâu sắc cho con trẻ. Một môi trường võ đường đúng nghĩa không chỉ rèn luyện thân thể mà còn hun đúc nhân cách. Và điều đó không thể thiếu sự đồng hành có ý thức từ phía phụ huynh.

Vì vậy, mỗi phụ huynh cần nhìn nhận lại cách ứng xử của mình. Hãy dạy con bằng chính hành động: biết bắt đầu bằng sự tôn trọng và kết thúc cũng bằng sự tử tế. Chỉ một lời nói, một tin nhắn, nhưng thể hiện cả một nền tảng văn hóa và đạo đức. Đó mới chính là tinh thần của giáo dục - và cũng là cốt lõi của võ đạo.

Nếu chia Võ Thuật thành 10 phần, thì phần "Võ", tức các đòn tấn công như đấm, đá, chỏ, gối, quăng vật..., chỉ chiếm khoảng 20%, còn lại 80% là "Thuật", kỹ thuật, nghệ thuật, thuật đối nhân xử thế... thứ không thể nhìn thấy ngay mà chỉ cảm nhận được sau thời gian dài rèn luyện. Người thầy dạy võ chân chính là người dạy cả "Võ" và "Thuật".

Judo Khỏe biên tập

top
Contact Me on Zalo
0906.799.838